Bài viết cảm nhận

Thơ số 1

Đường xưa hoa nở thật nhiều Bóng anh không thấy buồn hiu hắt buồn Thẫn thờ nước mắt chợt tuôn Thầm rơi từng giọt lách luồn lá hoa. Nhìn theo chiếc bóng nhạt nhòa Duyên xưa trốn chạy…tình xa mất rồi Một mình trọn kiếp đơn côi Từng đêm khắc khoải bồi hồi ngẫn ngơ. Trách cho cơn gió hửng hờ Bỏ mây ngóng đợi…bơ vơ chạnh lòng Còn gì… Read More »Thơ số 1